松风

宋代 黎廷瑞
流水渡涧秋泠泠,怒涛拍天风雨惊。 鸾锵鹤唳翻青冥,龙吟虎啸愁太阴。 连山遍野流空明,飘飘音乐张洞庭。 弹璈鼓簧吹雪笙,拊石击磬作天钧。 忽然昭文不鼓琴,幽幽又作吟风筝。 问童何如睡不应,起视月落天河倾。 乃知虚皇集万灵,风伯起舞苍穹伶。 世间郑卫聊足听,久笑舞此蓬莱音。 传伯枝癢不可禁,篝灯起诵离骚经。
liú shuǐ jiàn qiū líng líng   tāo pāi tiān fēng jīng
luán qiāng fān qīng míng   lóng yín xiào chóu tài yīn
lián shān biàn liú kōng míng   piāo piāo yīn yuè zhāng dòng tíng
dàn áo huáng chuī xuě shēng   shí qìng zuò tiān jūn
rán zhāo wén qín   yōu yōu yòu zuò yín fēng zhēng
wèn tóng shuì yīng   shì yuè luò tiān qīng
nǎi zhī huáng wàn líng   fēng cāng qióng líng
shì jiān zhèng wèi liáo tīng   jiǔ xiào péng lái yīn
chuán zhī yǎng jìn   gōu dēng sòng sāo jīng