送范宗晖赴云南从军

元代 钱仲益
投老怕送别,送别即伤神。况兹所别者,乃是平生亲。 行行赴何许,远在天之垠。迢迢万里余,欲见将何因。 近别犹不堪,远别情曷伸。翻嫌交密友,不若交疏人。 我昔初还乡,憔悴贱且贫。子来客吾邑,漂泊埋风尘。 一见如旧识,岁久情逾真。自谓同心交,不独雷与陈。 我入训乡校,子来寓城闉。燕语恒及酉,讽咏或达晨。 中间罗变故,别我游江滨。陶朱既远越,张禄遂入秦。 间阔几四载,会晤复喜频。明年上京都,聘充戚里宾。 我亦被荐书,谒选拜紫宸。缪居容台属,幸得联朝绅。 与闻复聚首,相见不隔旬。念子有俊才,倜傥无俦伦。 财轻大义重,实谓勇且仁。愿言永相从,诲语烦谆谆。 夫何事难料,告别何踆踆。从军赴滇阳,西去逾峨岷。 吾皇启昌运,万物皆维新。及兹艳阳月,莺花曜青春。 惜子独远去,书剑行随身。骐骥岂绁羁,雕鹗非笼驯。 丈夫志四方,岂必长相邻。嗟我已暮齿,双鬓垂秋银。 受刃割老肠,容易生酸辛。予时在史馆,寅入出巳申。 不暇持一觞,送子龙河漘。江之水滔滔,楚山青嶙峋。 咄此可奈何,泪下沾衣巾。
tóu lǎo sòng bié   sòng bié shāng shén kuàng suǒ bié zhě   nǎi shì píng shēng qīn
xíng xíng   yuǎn zài tiān zhī yín tiáo tiáo wàn   jiàn jiāng yīn
jìn bié yóu kān   yuǎn bié qíng shēn fān xián jiāo yǒu   ruò jiāo shū rén
chū huán xiāng   qiáo cuì jiàn qiě pín lái   piāo mái fēng chén
jiàn jiù shí   suì jiǔ qíng zhēn wèi tóng xīn jiāo   léi chén
xùn xiāng xiào   lái chéng yīn yàn héng yǒu   fěng yǒng huò chén
zhōng jiān luó biàn   bié yóu jiāng bīn táo zhū yuǎn yuè   zhāng suì qín
jiān kuò zài   huì pín míng nián shàng jīng   pìn chōng bīn
bèi jiàn shū   xuǎn bài chén móu róng tái shǔ   xìng de lián cháo shēn
wén shǒu   xiāng jiàn xún niàn zi yǒu jùn cái   tǎng chóu lún
cái qīng zhòng   shí wèi yǒng qiě rén yuàn yán yǒng xiāng cóng   huì fán zhūn zhūn
shì nán liào   gào bié qūn qūn cóng jūn diān yáng   西 é mín
huáng chāng yùn   wàn jiē wéi xīn yàn yáng yuè   yīng huā yào qīng chūn
zi yuǎn   shū jiàn xíng suí shēn xiè   diāo è fēi lóng xùn
zhàng zhì fāng   zhǎng xiàng lín jiē chǐ 齿   shuāng bìn chuí qiū yín
shòu rèn lǎo cháng   róng shēng suān xīn shí zài shǐ guǎn   yín chū shēn
xiá chí shāng   sòng zi lóng chún jiāng zhī shuǐ tāo tāo   chǔ shān qīng lín xún
duō nài   lèi xià zhān jīn