送范子镇

宋代 黄裳
东南有人不可攀,生轻义重人所难。此风彫落不复见,得公今日如芝兰。 千人忽堕风涛间,义气有感心生寒。以情论法不可枉,使法可枉吾宁閒。 兼遗物己为虚舟,遂授此属还平流。相逢鹰犬颜何厚,剑水闽山公不朽。 有恩流到墓中魂,无累乞寻林下友。得官西去心胆雄,帐下将军望公久。 此生义在公无惭,未到青云空白首。男子屈伸当有时,行置长缨远夷脰。 浩歌一阕公临政,马上东风曲堤柳。卯酒醺醺吹复醒,纤毫谩引无中有。 洒然得句谁其酬,寄我须烦置邮走。
dōng nán yǒu rén pān   shēng qīng zhòng rén suǒ nán fēng diāo luò jiàn   gōng jīn zhī lán
qiān rén duò fēng tāo jiān   yǒu gǎn xīn shēng hán qíng lùn wǎng   shǐ 使 wǎng níng xián
jiān wèi zhōu   suì shòu shǔ hái píng liú xiāng féng yīng quǎn yán hòu   jiàn shuǐ mǐn shān gōng xiǔ
yǒu ēn liú dào zhōng hún   lěi xún lín xià yǒu guān 西 xīn dǎn xióng   zhàng xià jiāng jūn wàng gōng jiǔ
shēng zài gōng cán   wèi dào qīng yún kòng bái shǒu nán shēn dāng yǒu shí   xíng zhì cháng yīng yuǎn dòu
hào què gōng lín zhèng   shàng dōng fēng liǔ mǎo jiǔ xūn xūn chuī xǐng   xiān háo mán yǐn zhōng yǒu
rán de shuí chóu   fán zhì yóu zǒu