送范希文

宋代 宋祁
日夕朋簪远,空成咄咄嗟。 危言犹在口,飞语已磨牙。 室救鸱鴞毁,庭喧獬豸邪。 青蒲空顿首,白简遂为瑕, 身历千金险,头经一夕华。 便应过楚泽,河异向长沙。 篑土障河拙,园葵望日赊。 尽焚温室草,尚得使君车。 胜壤堪怀古,扁舟复载家。 此时能痛饮,努力咏馀霞。
péng zān yuǎn   kōng chéng duō duō jiē
wēi yán yóu zài kǒu   fēi
shì jiù chī xiāo huǐ   tíng xuān xiè zhì xié
qīng kōng dùn shǒu   bái jiǎn suì wèi xiá  
shēn qiān jīn xiǎn   tóu jīng huá
biàn 便 yīng guò chǔ   xiàng cháng shā
kuì zhàng zhuō   yuán kuí wàng shē
jǐn fén wēn shì cǎo   shàng de shǐ 使 jūn chē
shèng rǎng kān huái 怀   piān zhōu zài jiā
shí néng tòng yǐn   yǒng xiá