送范舍人还朝

宋代 陆游
平生嗜酒不为味,聊欲醉中遗万事。 酒醒客散独凄然,枕上屡挥忧国泪。 君如高光那可负,东都儿童作胡语。 常时念此气生瘿,况送公归觐明主。 皇天震怒贼得长,三年胡星失光芒。 旄头下扫在旦暮,嗟此大议知谁当?公归上前勉书策,先取关中次河北。 尧舜尚不有百蛮,此贼何能穴中国。 黄扉甘泉多故人,定知不作白头新。 因公并寄千万意,早为神州清虏尘。
píng shēng shì jiǔ wéi wèi   liáo zuì zhōng wàn shì  
jiǔ xǐng sàn rán   zhěn shàng huī yōu guó lèi  
jūn gāo guāng   dōng dōu ér tóng zuò  
cháng shí niàn shēng yǐng   kuàng sòng gōng guī jìn míng zhǔ  
huáng tiān zhèn zéi zhǎng   sān nián xīng shī guāng máng  
máo tóu xià sǎo zài dàn   jiē zhī shuí dāng   gōng guī shàng qián miǎn shū   xiān guān zhōng běi  
yáo shùn shàng yǒu bǎi mán   zéi néng xué zhōng guó  
huáng fēi gān quán duō rén   dìng zhī zuò bái tóu xīn  
yīn gōng bìng qiān wàn   zǎo wéi shén zhōu qīng chén