送方子文下第归临清
少小同游久别离,相逢忽讶鬓成丝。风尘握手非当日,物候惊心共此时。
东阁宁论招士处,上林还拟看花期。青山晚照行堪远,黄鸟春声听不迟。
老去功名应自慰,古来词赋重相知。马卿信有凌云气,和氏无劳抱玉悲。
会待神驹开道路,且将灵剑混雄雌。几人失意曾相送,折尽都亭杨柳枝。
shào
少
xiǎo
小
tóng
同
yóu
游
jiǔ
久
bié
别
lí
离
,
xiāng
相
féng
逢
hū
忽
yà
讶
bìn
鬓
chéng
成
sī
丝
fēng
。
chén
风
wò
尘
shǒu
握
fēi
手
dāng
非
rì
当
wù
日
,
hòu
物
jīng
候
xīn
惊
gòng
心
cǐ
共
shí
此
时
。
dōng
东
gé
阁
níng
宁
lùn
论
zhāo
招
shì
士
chù
处
,
shàng
上
lín
林
hái
还
nǐ
拟
kàn
看
huā
花
qī
期
qīng
。
shān
青
wǎn
山
zhào
晚
xíng
照
kān
行
yuǎn
堪
huáng
远
,
niǎo
黄
chūn
鸟
shēng
春
tīng
声
bù
听
chí
不
迟
。
lǎo
老
qù
去
gōng
功
míng
名
yīng
应
zì
自
wèi
慰
,
gǔ
古
lái
来
cí
词
fù
赋
zhòng
重
xiāng
相
zhī
知
mǎ
。
qīng
马
xìn
卿
yǒu
信
líng
有
yún
凌
qì
云
hé
气
,
shì
和
wú
氏
láo
无
bào
劳
yù
抱
bēi
玉
悲
。
huì
会
dài
待
shén
神
jū
驹
kāi
开
dào
道
lù
路
,
qiě
且
jiāng
将
líng
灵
jiàn
剑
hùn
混
xióng
雄
cí
雌
jǐ
。
rén
几
shī
人
yì
失
céng
意
xiāng
曾
sòng
相
zhé
送
,
jìn
折
dōu
尽
tíng
都
yáng
亭
liǔ
杨
zhī
柳
枝
。