送方元忠

宋代 郑獬
京师恶尘土,两足没至踝。 狂风暴然作,塞天赤如赭。 事牵或出门,复又无驴跨。 垢汗黏透衣,留迟固不遐。 走归扫一室,凉泉急倾洒。 琢琢客扣门,置帽懒出迓。 呼童揖客进,客语惊邻舍。 自夸已得计,归舟即日驾。 风尘久厌苦,喜此脱去乍。 淮影贮苍山,飞峰皆倒挂。 霜月秋晖明,乾坤曝图画。 往往穷谷间,贤豪伏其下。 去而从之游,精粗得陶冶。 剖发露光铓,爬罗无缝罅。 豨膏滑两轴,直纵飞黄靶。 庶以卒吾业,孰能筹周舍。 余云子语健,决去不可且。 伊昔同壮游,清樽固屡把。 病酒常至午,醉归每及夜。 朋辈俱饮豪,斗酒快一写。 穷甚或见怜,怪极亦遭骂。 尔来五六年,退缩但嗟讶。 老意渐相期,欢心早已谢。 买得东皋田,束衣即归稼。 箪笥苟非道,万石安能藉。 期子在高秋,行当秣吾马。
jīng shī è chén   liǎng méi zhì huái  
kuáng fēng bào rán zuò   sāi tiān chì zhě  
shì qiān huò chū mén   yòu kuà  
gòu hàn nián tòu   liú chí xiá  
zǒu guī sǎo shì   liáng quán qīng  
zhuó zhuó kòu mén   zhì mào lǎn chū  
tóng jìn   jīng lín shè  
kuā   guī zhōu jià  
fēng chén jiǔ yàn   tuō zhà  
huái yǐng zhù cāng shān   fēi fēng jiē dào guà  
shuāng yuè qiū huī míng   qián kūn huà  
wǎng wǎng qióng jiān   xián háo xià  
ér cóng zhī yóu   jīng táo  
pōu guāng máng   luó fèng xià  
gāo huá liǎng zhóu   zhí zòng fēi huáng  
shù   shú néng chóu zhōu shě  
yún jiàn   jué qiě  
tóng zhuàng yóu   qīng zūn  
bìng jiǔ cháng zhì   zuì guī měi  
péng bèi yǐn háo   dǒu jiǔ kuài xiě  
qióng shèn huò jiàn lián   guài zāo  
ěr lái liù nián   tuì 退 suō dàn jiē  
lǎo jiàn xiāng   huān xīn zǎo xiè  
mǎi dōng gāo tián   shù guī jià  
dān gǒu fēi dào   wàn dàn ān néng  
zi zài gāo qiū   háng dāng