送方彦稽解元

宋代 黄裳
壶公山下多伟人,尝谓方寸无纤尘。双眼孤鹰在霄汉,俯视燕雀尤有神。 两冠群英出微妙,失第春官恬自笑。归去壶公山下游,长须肩上何所忧。 远烟万剂实行橐,置此雅好吾无求。松轩日午片石冷,水中天小云油油。 时复窥影且自遣,毫末造化同春秋。 可能含蓄南国意,洗我滞思如清流。方握齐纨却新暑,明月团团满寰宇。 马上尘沙摇不开,空羡江湖鹭轻举。勿因世俗还低头,义理所在无今古。 生死只系箪豆中,谁为万钟移出处。六翮冲天观一飞,所养先须微贱时。
gōng shān xià duō wěi rén   cháng wèi fāng cùn xiān chén shuāng yǎn yīng zài xiāo hàn   shì yàn què yóu yǒu shén
liǎng guān qún yīng chū wēi miào   shī chūn guān tián xiào guī gōng shān xià yóu   cháng jiān shàng suǒ yōu
yuǎn yān wàn shí xíng tuó   zhì hǎo qiú sōng xuān piàn shí lěng   shuǐ zhōng tiān xiǎo yún yóu yóu
shí kuī yǐng qiě qiǎn   háo zào huà tóng chūn qiū
néng hán nán guó   zhì qīng liú fāng wán què xīn shǔ   míng yuè tuán tuán mǎn huán
shàng chén shā yáo kāi   kōng xiàn jiāng qīng yīn shì hái tóu   suǒ zài jīn
shēng zhǐ dān dòu zhōng   shuí wèi wàn zhōng chū chù liù chōng tiān guān fēi   suǒ yǎng xiān wēi jiàn shí