送范大澈
十载风尘道路难,天涯金尽俗相看。自怜华发冯唐老,谁问绨袍范叔寒。
病起清樽开雨雪,归来春草遍长安。故人海上悲摇落,拟共秋涛把钓竿。
shí
十
zài
载
fēng
风
chén
尘
dào
道
lù
路
nán
难
,
tiān
天
yá
涯
jīn
金
jǐn
尽
sú
俗
xiāng
相
kàn
看
。
。
zì
自
lián
怜
huá
华
fà
发
féng
冯
táng
唐
lǎo
老
,
shuí
谁
wèn
问
tí
绨
páo
袍
fàn
范
shū
叔
hán
寒
。
。
bìng
病
qǐ
起
qīng
清
zūn
樽
kāi
开
yǔ
雨
xuě
雪
,
guī
归
lái
来
chūn
春
cǎo
草
biàn
遍
cháng
长
ān
安
。
。
gù
故
rén
人
hǎi
海
shàng
上
bēi
悲
yáo
摇
luò
落
,
nǐ
拟
gòng
共
qiū
秋
tāo
涛
bǎ
把
diào
钓
gān
竿
。
。