送儿深赴婺之月泉山长

宋代 陈著
来汝深,吾语汝, 汝今此行五百里。吾岂不欲汝在傍, 朝夕告教从容里。世莫难于续书脉, 孝莫大于养吾志。男儿须为大丈夫, 远游有方学者事。汝行乎, 吾决矣。名山大川如不识, 坎井中见能有几。严师良友如不亲, 家庭閒语未必是。若曰高车过万里桥, 非所羡于司马氏。若曰荣乡佩六相印, 亦何取于苏季子。区区物外先入心, 役役终身非切己。星婺域, 月泉水,古到今, 最多士。要知三人必有师, 毋谓一日长乎尔。贼人之子乃自贼, 毁人之善是自毁。同寮当出肺肝话, 诸生当如手足视。回顾弱植荷倚重, 隽永古训滋味旨。遇食不求饱, 饮酒不至醉。閒事付浮云, 本色为实地。诗书可幸薄有禄, 齏盐犹胜空煮字。仕未可养汝奈何, 耄犹加餐我自慰。要得友朋之誉可听闻, 即是父母之前相诺唯。三年日月一箭过, 不必吾惧但为吾所喜。
lái shēn    
jīn xíng bǎi zài bàng    
zhāo gào jiào cóng róng shì nán shū mài    
xiào yǎng zhì nán ér wèi zhàng    
yuǎn yóu yǒu fāng xué zhě shì xíng    
jué míng shān chuān shí    
kǎn jǐng zhōng jiàn néng yǒu yán shī liáng yǒu qīn    
jiā tíng xián wèi shì ruò yuē gāo chē guò wàn qiáo    
fēi suǒ xiàn shì ruò yuē róng xiāng pèi liù xiāng yìn    
wài xiān xīn    
zhōng shēn fēi qiè xīng    
yuè quán shuǐ   dào jīn  
zuì duō shì yào zhī sān rén yǒu shī    
wèi zhǎng ěr zéi rén zhī nǎi zéi    
huǐ rén zhī shàn shì huǐ tóng liáo dāng chū fèi gān huà    
zhū shēng dāng shǒu shì huí ruò zhí zhòng    
juàn yǒng xùn wèi zhǐ shí qiú bǎo    
yǐn jiǔ zhì zuì xián shì yún    
běn wèi shí shī shū xìng báo yǒu    
yán yóu shèng kōng zhǔ shì wèi yǎng nài    
mào yóu jiā cān wèi yào de yǒu péng zhī tīng wén    
shì zhī qián xiāng nuò wéi sān nián yuè jiàn guò    
dàn wèi suǒ