宋迪作八境绝妙人谓之无声句演上人戏余曰道人能作有声画乎因为之各赋一首 渔村落照

宋代 释德洪
碧苇萧萧风淅沥,村巷沙光泼残日。隔篱炊黍香浮浮,对门登网银戢戢。 刺舟渐近桃花店,破鼻香来觉醇酽。举篮就侬博一醉,卧看江山红绿眩。
wěi xiāo xiāo fēng   cūn xiàng shā guāng cán chuī shǔ xiāng duì   mén dēng wǎng yín    
zhōu jiàn jìn táo huā diàn   xiāng lái jué chún yàn lán jiù nóng zuì   kàn jiāng shān hóng xuàn 绿