宋迪作八境绝妙人谓之无声句演上人戏余曰道人能作有声画乎因为之各赋一首 远浦归帆

宋代 释德洪
东风忽作羊角转,坐看波面纤罗卷。日脚明边白岛横,江势吞空客帆远。 倚栏心绪风丝乱,苍茫初见疑凫雁。渐觉危樯隐映来,此时增损凭诗眼。
dōng fēng zuò yáng jiǎo zhuǎn   zuò kàn miàn xiān luó juǎn jiǎo míng biān bái dǎo héng jiāng   shì tūn kōng fān yuǎn    
lán xīn fēng luàn   cāng máng chū jiàn yàn jiàn jué wēi qiáng yǐn yìng lái   shí zēng sǔn píng shī yǎn