宋迪作八境绝妙人谓之无声句演上人戏余曰道人能作有声画乎因为之各赋一首 平沙落雁

宋代 释德洪
湖容秋色磨青铜,夕阳沙白光濛濛。翩翻欲下更呕轧,十十五五依芦丛。 西兴未归愁欲老,日暮无云天似扫。一声风笛忽惊飞,羲之书空作行草。
róng qiū qīng tóng   yáng shā bái guāng méng méng piān fān xià gèng ǒu zhá shí   shí cóng    
西 xīng wèi guī chóu lǎo   yún tiān shì sǎo shēng fēng jīng fēi   zhī shū kōng zuò xíng cǎo