嵩顶六月芍药初发

宋代 李廌
谁言天地一无私,底事阳和到顶迟。 暑气已交五六月,云中初见两三枝。 可怜下土炎蒸日,却是青霄烂漫时, 第有荣心莫嗟晚,物情先盛复先衰。
shuí yán tiān   shì yáng dào dǐng chí
shǔ jiāo liù yuè   yún zhōng chū jiàn liǎng sān zhī
lián xià yán zhēng   què shì qīng xiāo làn màn shí  
yǒu róng xīn jiē wǎn   qíng xiān shèng xiān shuāi