诵道经

明代 王恭
盥濯宴心坐,焚香讲道经。青童开宝笈,白发对黄庭。 玉佩飞鸾驭,瑶笙载鹤軿。天花撩乱处,迢递见仙灵。
guàn zhuó yàn xīn zuò   fén xiāng jiǎng dào jīng qīng tóng kāi bǎo bái   duì huáng tíng    
pèi fēi luán   yáo shēng zài píng 軿 tiān huā liáo luàn chù tiáo   jiàn xiān líng