送澹崖师归隐华封山

清代 成鹫
大人之患不识时,小人之患好为师。天花乱坠黦泥土,野干自谓师子儿。 江河日下失砥柱,慧命不绝如悬丝。老僧老眼看一过,忍笑不住长歔欷。 休歔欷,眼前所见类如此,澹崖智者独不尔。手持鈯斧出华林,入门敲出南樵髓。 相呼相唤别华封,踏上黄山万念空。九夏安居忙不彻,故山归去卖松风。 松风到处无人买,持赠鹅潭潭上翁。莫草次,且从容。 酬君一柄锄云镬,耕遍千峰还万峰。
rén zhī huàn shí shí   xiǎo rén zhī huàn hǎo wèi shī tiān huā luàn zhuì yuè   gān wèi shī ér    
jiāng xià shī zhù   huì mìng jué xuán lǎo sēng lǎo yǎn kàn guò rěn   xiào zhù cháng    
xiū   yǎn qián suǒ jiàn lèi   dàn zhì zhě ěr shǒu chí chū huá lín   mén qiāo chū nán qiáo suǐ    
xiāng xiāng huàn bié huá fēng   shàng huáng shān wàn niàn kōng jiǔ xià ān máng chè   shān guī mài sōng fēng    
sōng fēng dào chù rén mǎi   chí zèng é tán tán shàng wēng cǎo qiě   cóng róng    
chóu jūn bǐng chú yún huò   gēng biàn qiān fēng hái wàn fēng