送崔吉甫外刺安康分韵得客字

宋代 程公许
崔郎神骏如天马兮来西极,霜蹄蹴踏汗流赤。 不令长楸嘶风扈属车,亦合交河涉冰摧蔽敌魄。 世无善御如王忍受,可能帖耳受鞭策。 栈云嵯峨汉江碧,一眼长淮天不隔。 岗寒几处索调护,我有奇谋同药石。 囊书行万里,三载京华客。 浮云黯黮一扫空,归来双剑翔凫舄。 行台岌页立分鼎,叱咤风霆人辟易。 文书昴夜来急急,吏衙事牍看山积。 那知退食清心堂,万卷敷床客满席。 落落一世谁怜才,令我推枕三太息。 翱翔半刺头欲雪,袖长奔跑何地褊迫。 我闻安康坦途走洛师,内与荆襄梁益通血脉。 军兴生聚计萧条,嗷嗷悲鸿尚中泽。 鼓鼙何日当罢警,济时孰是良筹画。 薰风催熟崆峒麦,本根须人为爱惜。 志士惨淡意则同,掺祛况复念行役。 君看老骥久伏枥,一蹴千里如咫尺。 醉归为君慨慷击唾壶,天鸡三叫东方白。
cuī láng shén jùn tiān lái 西   shuāng hàn liú chì  
lìng cháng qiū fēng shǔ chē   jiāo shè bīng cuī  
shì shàn wáng rěn shòu   néng tiē ěr shòu biān  
zhàn yún cuó é hàn jiāng   yǎn cháng huái tiān  
gǎng hán chù suǒ tiáo   yǒu móu tóng yào shí  
náng shū xíng wàn   sān zài jīng huá  
yún àn dǎn sǎo kōng   guī lái shuāng jiàn xiáng  
xíng tái fēn dǐng   chì zhà fēng tíng rén  
wén shū mǎo lái   shì kàn shān  
zhī tuì 退 shí qīng xīn táng   wàn juàn chuáng mǎn  
luò luò shì shuí lián cái   lìng tuī zhěn sān tài  
áo xiáng bàn tóu xuě   xiù zhǎng bēn pǎo biǎn  
wén ān kāng tǎn zǒu luò shī   nèi jīng xiāng liáng tōng xuè mài  
jūn xīng shēng xiāo tiáo   áo áo bēi hóng 鸿 shàng zhōng  
dāng jǐng   shí shú shì liáng chóu huà  
xūn fēng cuī shú kōng tóng mài   běn gēn rén wéi ài  
zhì shì cǎn dàn tóng   càn kuàng niàn xíng  
jūn kàn lǎo jiǔ   qiān zhǐ chǐ  
zuì guī wèi jūn kǎi kāng tuò   tiān sān jiào dōng fāng bái