送从兄坤载
忍泪不敢下,恐兄情更伤。别离当乱世,骨肉在他乡。
语尽意不尽,路长愁更长。那堪回首处,残照满衣裳。
rěn
忍
lèi
泪
bù
不
gǎn
敢
xià
下
,
kǒng
恐
xiōng
兄
qíng
情
gèng
更
shāng
伤
。
。
bié
别
lí
离
dāng
当
luàn
乱
shì
世
,
gǔ
骨
ròu
肉
zài
在
tā
他
xiāng
乡
。
。
yǔ
语
jìn
尽
yì
意
bù
不
jìn
尽
,
lù
路
cháng
长
chóu
愁
gèng
更
zhǎng
长
。
。
nà
那
kān
堪
huí
回
shǒu
首
chù
处
,
cán
残
zhào
照
mǎn
满
yī
衣
shang
裳
。
。