送从兄别驾归蜀

唐代 许浑
闻与湘南令,童年侍玉墀。家留秦塞曲,官谪瘴溪湄。 道直奸臣屏,冤深圣主知。逝川东去疾,霈泽北来迟。 青汉龙髯绝,苍岑马鬣移。风凄闻笛处,月惨罢琴时。 客路黄公庙,乡关白帝祠。已称鹦鹉赋,宁诵鶺鴒诗。 远道书难达,长亭酒莫持。当凭蜀江水,万里寄相思。
wén xiāng nán lìng   tóng nián shì chí jiā liú qín sāi   guān zhé zhàng méi
dào zhí jiān chén píng   yuān shēn shèng zhǔ zhī shì chuān dōng   pèi běi lái chí
qīng hàn lóng rán jué   cāng cén liè fēng wén chù   yuè cǎn qín shí
huáng gōng miào   xiāng guān bái chēng yīng   níng sòng líng shī
yuǎn dào shū nán   cháng tíng jiǔ chí dāng píng shǔ jiāng shuǐ   wàn xiāng