送从兄

宋代 刘敞
东门杨柳深,下有还乡路。之子千里行,春风三月暮。 旅心常草草,飘忽不可驻。居者空徘徊,行者亦反顾。 丈夫方贫贱,四海无所遇。不如辙中鱼,犹以沫相喣。 悠悠大江水,日夕自东注。何当激风雷,慰尔饥渴慕。
dōng mén yáng liǔ shēn   xià yǒu huán xiāng zhī qiān xíng   chūn fēng sān yuè
xīn cháng cǎo cǎo   piāo zhù zhě kōng pái huái   xíng zhě fǎn
zhàng fāng pín jiàn   hǎi suǒ zhé zhōng   yóu xiāng
yōu yōu jiāng shuǐ   dōng zhù dāng fēng léi   wèi ěr