送从舅端适楚地

唐代 孟郊
归情似泛空,飘荡楚波中。羽扇扫轻汗,布帆筛细风。 江花折菡萏,岸影泊梧桐。元舅唱离别,贱生愁不穷。
guī qíng shì fàn kōng   piāo dàng chǔ zhōng shàn sǎo qīng hàn   fān shāi fēng
jiāng huā zhé hàn dàn   àn yǐng tóng yuán jiù chàng bié   jiàn shēng chóu qióng