送褚校书归旧山歌

唐代 韦应物
握珠不返泉,匣玉不归山。明皇重士亦如此, 忽怪褚生何得还。方称羽猎赋,未拜兰台职。 汉箧亡书已暗传,嵩丘遗简还能识。朝朝待诏青锁闱, 中有万年之树蓬莱池。世人仰望栖此地, 生独徘徊意何为。故山可往薇可采,一自人间星岁改。 藏书壁中苔半侵,洗药泉中月还在。春风饮饯灞陵原, 莫厌归来朝市喧。不见东方朔,避世从容金马门。
zhū fǎn quán   xiá guī shān míng huáng zhòng shì  
guài chǔ shēng de hái fāng chēng liè   wèi bài lán tái zhí
hàn qiè wáng shū àn chuán   sōng qiū jiǎn hái néng shí zhāo zhāo dài zhào qīng suǒ wéi  
zhōng yǒu wàn nián zhī shù péng lái chí shì rén yǎng wàng  
shēng pái huái wéi shān wǎng wēi cǎi   rén jiān xīng suì gǎi
cáng shū zhōng tái bàn qīn   yào quán zhōng yuè hái zài chūn fēng yǐn jiàn líng yuán  
yàn guī lái zhāo shì xuān jiàn dōng fāng shuò   shì cóng róng jīn mén