送褚大落第东归

唐代 钱起
离琴弹苦调,美人惨向隅。顷来荷策干明主, 还复扁舟归五湖。汉家侧席明扬久,岂意遗贤在林薮。 玉堂金马隔青云,墨客儒生皆白首。昨梦芳洲采白蘋, 归期且喜故园春。稚子只思陶令至,文君不厌马卿贫。 剡中风月久相忆,池上旧游应再得。酒熟宁孤芳杜春, 诗成不枉青山色。念此那能不羡归,长杨谏猎事皆违。 他日东流一乘兴,知君为我扫荆扉。
qín dàn diào   měi rén cǎn xiàng qǐng lái gàn míng zhǔ  
hái piān zhōu guī hàn jiā míng yáng jiǔ   xián zài lín sǒu
táng jīn qīng yún   shēng jiē bái shǒu zuó mèng fāng zhōu cǎi bái píng  
guī qiě yuán chūn zhì zhǐ táo lìng zhì   wén jūn yàn qīng pín
shàn zhòng fēng yuè jiǔ xiāng   chí shàng jiù yóu yīng zài jiǔ shú níng fāng chūn  
shī chéng wǎng qīng shān niàn néng xiàn guī   cháng yáng jiàn liè shì jiē wéi
dōng liú chéng xìng   zhī jūn wèi sǎo jīng fēi