送陈资深归广

明代 杨基
丈夫轻别离,投老欲入广。 奈何干戈际,万里涉沆漭。 兹城颇阜庶,有女供奉养。 世乱得粗安,胡劳问乡党。 君言苦无家,一夕魂九往。 乡书昨日至,捧读屡泚颡。 四丧寄浅土,未得掩诸圹。 虽云弊庐在,谁复修祀享。 感兹归意迫,无力犹勉强。 齿发固已衰,尚足婴扰攘。 敢忘乡土情,偷安恋兹壤。 吾闻重感激,惜别复加赏。 天寒霜露繁,摵摵枯叶响。 水宿慎蛟螭,山行避魍魉。 田园虽荒芜,果实罗栗橡。 邻居喜均还,相邀具醅盎。 酒薄不得醉,且复歌慨慷。 人生还乡乐,无物堪比彷。 喜极继以悲,欢戚同反掌。 番思苏台月,照女夜绩纺。 此时父子情,两地同惚恍。 安得混车书,妻孥共罗幌。 兹事竟难期,泪眼一凄怆。 我家嘉陵江,踪迹久飘荡。 亦欲问前途,逡巡觅西瀼。
zhàng qīng bié   tóu lǎo guǎng 广
nài gān   wàn shè hàng mǎng
chéng shù   yǒu gòng fèng yǎng
shì luàn ān   láo wèn xiāng dǎng
jūn yán jiā   hún jiǔ wǎng
xiāng shū zuó zhì   pěng sǎng
sàng qiǎn   wèi yǎn zhū kuàng
suī yún zài   shuí xiū xiǎng
gǎn guī   yóu miǎn qiǎng
chǐ 齿 shuāi   shàng yīng rǎo rǎng
gǎn wàng xiāng qíng   tōu ān liàn rǎng
wén zhòng gǎn   bié jiā shǎng
tiān hán shuāng fán   shè shè xiǎng
shuǐ 宿 shèn jiāo chī   shān xíng wǎng liǎng
tián yuán suī huāng   guǒ shí luó xiàng
lín jūn hái   xiāng yāo pēi àng
jiǔ báo zuì   qiě kǎi kāng
rén shēng huán xiāng   kān páng
bēi   huān tóng fǎn zhǎng
fān tái yuè   zhào fǎng
shí qíng   liǎng tóng huǎng
ān hùn chē shū   gòng luó huǎng
shì jìng nán   lèi yǎn chuàng
jiā jiā líng jiāng   zōng jiǔ piāo dàng
wèn qián   qūn xún 西 ráng