送陈彦章还温州

明代 张宁
悠悠远行休,忽忽垂老别。一去湖山空,百会亲故绝。 凉风吹鬓丝,颜意各惨切。永毕同心欢,忘言共明月。
yōu yōu yuǎn xíng xiū   chuí lǎo bié shān kōng bǎi   huì qīn jué    
liáng fēng chuī bìn   yán cǎn qiē yǒng tóng xīn huān wàng   yán gòng míng yuè