送陈君举舍人东归

宋代 楼钥
皇天生人物,千载非偶然。 冲和兼万人,始得一英贤。 夫君乃其人,人一己百千。 飞黄欲追风,况复勤著鞭。 文阵蚤奔放,气欲摩青天。 短褐东海濒,名贯牛斗躔。 闻道更独早,自言若队渊。 出登龙虎榜,径上鵷鹭联。 中閒几流落,清湘穷泝沿。 白首始为郎,一见意已传。 登瀛上麟台,授简游兔园。 擢为柱下史,遂君紫微垣。 去天真尺五,朝纲赖扶颠。 龙楼缺问寝,万口争进言。 惟君最勇决,螭头屡直前。 危言破人胆,三进加勤拳。 天高听亦高,归袂何翩翩。 高风激颓波,同列空慙颜。 君虽未必去,一去胜九迁。 我欲留孔戣,有怀不得专。 况我自欲去,何心挽归船。 嗟我生何为,与君幸齐年。 先后才九日,相与同气然。 几年苦契阔,班心忽差肩。 判花同代庖,君思如涌泉。 上房草数制,下房时一篇。 一篇辄高妙,隗始愧余先。 春秋隐公传,国史建隆编。 周官授大旨,所得俱未全。 聚散不可料,饯别沧江边。 君将处於陵,我耕绵上田。 君行毋疾驱,中途恐传宣。 不然遂成别,孤帆渺风烟。 梦魂不可制,随君堕中川。
huáng tiān shēng rén   qiān zǎi fēi ǒu rán  
chōng jiān wàn rén   shǐ yīng xián  
jūn nǎi rén   rén bǎi qiān  
fēi huáng zhuī fēng   kuàng qín zhù biān  
wén zhèn zǎo bēn fàng   qīng tiān  
duǎn dōng hǎi bīn   míng guàn niú dòu chán  
wén dào gèng zǎo   yán ruò duì yuān  
chū dēng lóng bǎng   jìng shàng yuān lián  
zhōng xián liú luò   qīng xiāng qióng yán 沿  
bái shǒu shǐ wèi láng   jiàn chuán  
dēng yíng shàng lín tái   shòu jiǎn yóu yuán  
zhuó wèi zhù xià shǐ   suì jūn wēi yuán  
tiān zhēn chǐ   cháo gāng lài diān  
lóng lóu quē wèn qǐn   wàn kǒu zhēng jìn yán  
wéi jūn zuì yǒng jué   chī tóu zhí qián  
wēi yán rén dǎn   sān jìn jiā qín quán  
tiān gāo tīng gāo   guī mèi piān piān  
gāo fēng tuí   tóng liè kōng cán yán  
jūn suī wèi   shèng jiǔ qiān  
liú kǒng kuí   yǒu huái 怀 zhuān  
kuàng   xīn wǎn guī chuán  
jiē shēng wéi   jūn xìng nián  
xiān hòu cái jiǔ   xiāng tóng rán  
nián kuò   bān xīn jiān  
pàn huā tóng dài páo   jūn yǒng quán  
shàng fáng cǎo shù zhì   xià fáng shí piān  
piān zhé gāo miào   wěi shǐ kuì xiān  
chūn qiū yǐn gōng chuán   guó shǐ jiàn lóng biān  
zhōu guān shòu zhǐ   suǒ de wèi quán  
sàn liào   jiàn bié cāng jiāng biān  
jūn jiāng chù líng   gēng mián shàng tián  
jūn xíng   zhōng kǒng chuán xuān  
rán suì chéng bié   fān miǎo fēng yān  
mèng hún zhì   suí jūn duò zhōng chuān