送陈纠任满归

宋代 姚勉
江西道院春风里,田里叹愁声不起。 黄堂太守政如神,馆阁掾官清似水。 掾官皆清谁最优,寮中录参陈太丘。 奋身原自科第出,不比刀笔庸常流。 生平妙得书中趣,默会钦哉恤刑句。 木天玉堂未肯游,且为黎黔了冤诉。 操心仁恕真崔公,汤渖休浴群囚同。 雷轰电烛不留滞,狴犴昔满今俱空。 归巢群鹊依庭木,春昼圜扉芳草绿。 政成来泛幕中莲,吏案凝尘无讼牍。 几年摧政冰霜严,生怕欢与愁俱添。 公挥椽笔议革弊,和气霭霭生青帘。 感恩戴德殊未已,凤诏飞来趣行李。 云衢直上骤骅骝,一日追风千万里。 昔公留此民如瘳,今公去此民如愁。 父老何尝欲君去,州县但恐难公留。 陈平他日宰天下,大志奇材见分社。 况公阴德似于公,宁不高车乘驷马。 于公受报在子孙,天今报公及公身。 公身荣显复子孙,造物岂负真贤人。 锦帆招颭冬冬鼓,愁听数声离岸橹。 公还为雨泽九州,多为高安添滴雨。
jiāng 西 dào yuàn chūn fēng   tián tàn chóu shēng  
huáng táng tài shǒu zhèng shén   guǎn yuàn guān qīng shì shuǐ  
yuàn guān jiē qīng shuí zuì yōu   liáo zhōng cān chén tài qiū  
fèn shēn yuán chū   dāo yōng cháng liú  
shēng píng miào shū zhōng   huì qīn zāi xíng  
tiān táng wèi kěn yóu   qiě wèi qián le yuān  
cāo xīn rén shù zhēn cuī gōng   tāng shěn xiū qún qiú tóng  
léi hōng diàn zhú liú zhì   àn mǎn jīn kōng  
guī cháo qún què tíng   chūn zhòu huán fēi fāng cǎo 绿  
zhèng chéng lái fàn zhōng lián   àn níng chén sòng  
nián cuī zhèng bīng shuāng yán   shēng huān chóu tiān  
gōng huī chuán   ǎi ǎi shēng qīng lián  
gǎn ēn dài shū wèi   fèng zhào fēi lái xíng  
yún zhí shàng zhòu huá liú   zhuī fēng qiān wàn  
gōng liú mín chōu   jīn gōng mín chóu  
lǎo cháng jūn   zhōu xiàn dàn kǒng nán gōng liú  
chén píng zǎi tiān xià   zhì cái jiàn fēn shè  
kuàng gōng yīn shì gōng   níng gāo chē chéng  
gōng shòu bào zài sūn   tiān jīn bào gōng gōng shēn  
gōng shēn róng xiǎn sūn   zào zhēn xián rén  
jǐn fān zhāo zhǎn dōng dōng   chóu tīng shù shēng àn  
gōng hái wèi jiǔ zhōu   duō wèi gāo ān tiān