送程子充运副之杭州

元代 赵孟頫
盐为生民食,日用犹水火。虽非饥所急,一日无不可。 但令商贾便,那复愁国课。数年人坏法,贪欲肆偏颇。 利多归私室,民始受盐祸。尔来又计口,强致及包裹。 㩁酤穷滴沥,征商剧遮逻。东南民力竭,此事非细琐。 朝家更政化,选择堪负荷。君为尚书郎,精白色瑳瑳。 明当戒行李,往理吴越柂。祝君无别语,编户要安妥。 湖山多胜处,亦可供宴坐。谈笑尊俎间,佳声满江左。
yán wéi shēng mín shí   yòng yóu shuǐ huǒ suī fēi suǒ  
dàn lìng shāng biàn 便   chóu guó shù nián rén huài   tān piān
duō guī shì   mín shǐ shòu yán huò ěr lái yòu kǒu   qiáng zhì bāo guǒ
què qióng   zhēng shāng zhē luó dōng nán mín jié   shì fēi suǒ
cháo jiā gèng zhèng huà   xuǎn kān jūn wèi shàng shū láng   jīng bái cuō cuō
míng dāng jiè xíng   wǎng yuè zhù jūn bié   biān yào ān tuǒ
shān duō shèng chù   gōng yàn zuò tán xiào zūn jiān   jiā shēng mǎn jiāng zuǒ