送陈谔

宋代 王安石
有司昔者患不公,糊名誊书今故密。 论才相若子独弃,外物有命真难必。 乡闾孝友莫如子,我愿卜邻非一日。 朱门奕奕行多惭,归矣无为恶蓬荜。
yǒu zhě huàn gōng   míng téng shū jīn
lùn cái xiāng ruò zi   wài yǒu mìng zhēn nán
xiāng xiào yǒu zi   yuàn lín fēi
zhū mén xíng duō cán   guī wéi è péng