送察推贾时以通直郎致仕还荆南

南北朝 邹浩
秋声起庭端,索索故时语。几人清镜中,鬓发默自许。 东邻坐长叹,曰此非吾所。平生困一官,湎若醉醪醑。 幸今豁然醒,可以事高举。田园熟瓜芋,茅茨庇风雨。 向来避席人,把臂相尔汝。年光虽云暮,犹足送寒暑。 斯言不浪酬,即日去幕府。我惟尘世浮,贵贱等逆旅。 宽为百年期,形骸一丘土。夫君脱身还,岂不知所处。 行矣数珠功,青天走龙虎。
qiū shēng tíng duān   suǒ suǒ shí rén qīng jìng zhōng   bìn
dōng lín zuò cháng tàn   yuē fēi suǒ píng shēng kùn guān   miǎn ruò zuì láo
xìng jīn huò rán xǐng   shì gāo tián yuán shú guā   máo fēng
xiàng lái rén   xiāng ěr nián guāng suī yún   yóu sòng hán shǔ
yán làng chóu   wéi chén shì   guì jiàn děng
kuān wèi bǎi nián   xíng hái qiū jūn tuō shēn hái   zhī suǒ chǔ
xíng shù zhū gōng   qīng tiān zǒu lóng