送茶头并化士 其二

宋代 释慧空
物以甘柔趋所嗜,茶独森严正其味。老僧得之其梦圆,张喉引喙欲谈禅。 小僧得之忘百虑,挑囊直入茶山去。僧无老少俱喜茶,问讯武夷仙子家。 待我明年春睡醒,借尔郝源作茶鼎。
gān róu suǒ shì   chá sēn yán zhèng wèi lǎo sēng zhī mèng yuán   zhāng hóu yǐn huì tán chán
xiǎo sēng zhī wàng bǎi   tiāo náng zhí chá shān sēng lǎo shào chá   wèn xùn xiān jiā
dài míng nián chūn shuì xǐng   jiè ěr hǎo yuán zuò chá dǐng