送晁季一罢官西归

宋代 吕本中
少年阅人若邮传,汉廷公卿日千变。故人一蹙便青云,咫尺相逢不相见。 丈夫须髯但如戟,黄尘没马渠未识。晁侯文采老不闻,两耳壁塞目为昏。 三年刺促簿书里,更觉和气生春温。谁能种兰生九畹,从公不辞堕车蹇。 冰霜入眼蚊蚋去,桃李成蹊草茅远。胸中沧海无水旱,眼底浮云看舒卷。 顷来江上几送迎,聚蚊成雷公不惊。笙竽沸地不知晓,公但寒窗延短檠。 乃知风雨昼窈冥,我亦不废晨鸡鸣。箕山之下颍水边,脱冠便归须壮年。 诸公先寻买山钱,我亦从今当着鞭。
shào nián yuè rén ruò yóu chuán   hàn tíng gōng qīng qiān biàn rén biàn qīng 便 yún zhǐ   chǐ xiāng féng xiāng jiàn    
zhàng rán dàn   huáng chén méi wèi shí cháo hóu wén cǎi lǎo wén liǎng   ěr sāi wéi hūn    
sān nián 簿 shū   gèng jué shēng chūn wēn shuí néng zhǒng lán shēng jiǔ wǎn cóng   gōng duò chē jiǎn    
bīng shuāng yǎn wén ruì   táo chéng cǎo máo yuǎn xiōng zhōng cāng hǎi shuǐ hàn yǎn   yún kàn shū juàn    
qǐng lái jiāng shàng sòng yíng   wén chéng léi gōng jīng shēng fèi zhī xiǎo gōng   dàn hán chuāng yán duǎn qíng    
nǎi zhī fēng zhòu yǎo míng   fèi chén míng shān zhī xià yǐng shuǐ biān tuō   guān biàn guī 便 zhuàng nián    
zhū gōng xiān xún mǎi shān qián   cóng jīn dāng zhuó biān