送禅僧

唐代 薛能
寒空孤鸟度,落日一僧归。近寺路闻梵,出郊风满衣。 步摇瓶浪起,盂戛磬声微。还坐栖禅所,荒山月照扉。
hán kōng niǎo   luò sēng guī jìn wén fàn   chū jiāo fēng mǎn
yáo píng làng   jiá qìng shēng wēi hái zuò chán suǒ   huāng shān yuè zhào fēi