送曹生从师

明代 袁凯
白沙入泥沙自黑,蓬生麻中岂不直。 生子当置邹鲁间,礼义薰陶易成德。 三江雪花没马牛,曹生扣门言远游。 天地苦寒子何往,负笈从师清泖头。 鲁君为儒我所知,规矩进退无差池。 座中弟子十余辈,森森玉立多容仪。 子往拜之听教诲,师严友亲各从类。 一篑为山古所闻,百川与海终相会。 他时还乡拜庭闱,百年门户顿光辉。 里中父老皆称叹,胜似苏家相国归。
bái shā shā hēi   péng shēng zhōng zhí  
shēng dāng zhì zōu jiān   xūn táo chéng  
sān jiāng xuě huā méi niú   cáo shēng kòu mén yán yuǎn yóu  
tiān hán zi wǎng   cóng shī qīng mǎo tóu  
jūn wèi suǒ zhī   guī jìn tuì 退 chā chí  
zuò zhōng shí bèi   sēn sēn duō róng  
zi wǎng bài zhī tīng jiào huì   shī yán yǒu qīn cóng lèi  
kuì wéi shān suǒ wén   bǎi chuān hǎi zhōng xiāng huì  
shí huán xiāng bài tíng wéi   bǎi nián mén dùn guāng huī  
zhōng lǎo jiē chēng tàn   shèng jiā xiàng guó guī