送毕甥之临邛主簿杂言

宋代 梅尧臣
自我历官三十年,有脚未曾行蜀川。 李白尝言道之艰险,长嗟难剧上青天。 鸟悲猿嚎马蹄脱,苔梯雨栈愁倾颠。 苍崖下窥不见底,但听雷声辊石悬湍溅。 晓盘青泥上高烟,暮盘青泥到下泉。 剑阁如剑,巉然割肠刺恨今古连。 尔去三千九百里,巴山小马乌布鞯。 一妇一奚行李单,家具日货能几钱。 人皆畏避不敢往,此独敢往何所便。 况是初宦无远适,心意自许非由铨。 异乎哉,我今送尔徒哀怜。
guān sān shí nián   yǒu jiǎo wèi céng xíng shǔ chuān
bái cháng yán dào zhī jiān xiǎn   cháng jiē nán shàng qīng tiān
niǎo bēi yuán háo tuō   tái zhàn chóu qīng diān
cāng xià kuī jiàn   dàn tīng léi shēng gǔn shí xuán tuān jiàn
xiǎo pán qīng shàng gāo yān   pán qīng dào xià quán
jiàn jiàn   chán rán cháng hèn jīn lián
ěr sān qiān jiǔ bǎi   shān xiǎo jiān
xíng dān   jiā huò néng qián
rén jiē wèi gǎn wǎng   gǎn wǎng suǒ biàn 便
kuàng shì chū huàn yuǎn shì   xīn fēi yóu quán
zāi   jīn sòng ěr āi lián