送宾书记自扬归吴门

宋代 张榘
一叶黄芦渡渺茫,误随野鹤上维扬。 角声吹断梅花梦,依旧枫湾半叶霜。
huáng miǎo máng   suí shàng wéi yáng  
jiǎo shēng chuī duàn méi huā mèng   jiù fēng wān bàn shuāng