送别朱兼佥

宋代 戴复古
恰喜相逢又语离,愁于江上送君时。 清谈未了风吹断,白发可怜天不知。 樗木自肥伤竹瘦,海棠偷放笑梅迟。 黄堂若问痴顽老,老有登楼二十诗。
qià xiāng féng yòu   chóu jiāng shàng sòng jūn shí
qīng tán wèi liǎo fēng chuī duàn   bái lián tiān zhī
chū féi shāng zhú shòu   hǎi táng tōu fàng xiào méi chí
huáng táng ruò wèn chī wán lǎo   lǎo yǒu dēng lóu èr shí shī