送别周宪使

宋代 程公许
春风浩荡龙泓口,逢逢船鼓惊雷吼。 皇华使者拜捧徽书,万里习帆上南斗, 岷发报上下十六城,后先持节知几人。 公来非争赫赫名,止水何曾风浪生。 腕里权衡一,庆笔, 与天通处惟恐钦恤。熟知疾恶有刚肠, 乃似霜空鹰隼击。挠之不浊澄不清, 渠自好丑吾何心。蔽以一言仁者勇, 嗜欲浅者天机深。畴昔声华塞穹壤, 旰食遥知渴忠谠。纷纷鳅鳝困掇拾, 纵壑之鳞多漏纲。公归便合横南术, 或袖谏纸朝明光。好将外台督奸手, 锄却廿年荆棘荒。功名时来宁我贷, 不配之傅轩冕外。揽辔埋轮自一时, 至今日月炳前载。才疏意广一腐儒, 青冥倚公借吹嘘。病卧锦江八十日, 出门搔首空踟蹰。西南望远长安日, 寒隽陆沉几靠是。乞与开陈政事堂, 更把夹囊细收拾。军兴料须色目繁, 师老力屈民烦冤。养疽一朝思溃裂, 庙谋得不忧本根。三年福星耀参蟛, 爱士如渴民如命。只今归觐太微庭, 勿忘棠郊日延颈。腐儒州县基浮沉, 肮脏羞作附骥蝇。伫公入和南风琴, 磨岩大书颂中兴。
chūn fēng hào dàng lóng hóng kǒu   féng féng chuán jīng léi hǒu  
huáng huá shǐ 使 zhě bài pěng huī shū   wàn fān shàng nán dòu  
mín bào shàng xià shí liù chéng   hòu xiān chí jié zhī rén  
gōng lái fēi zhēng míng   zhǐ shuǐ zēng fēng làng shēng  
wàn quán héng   qìng  
tiān tōng chù wéi kǒng qīn shú zhī yǒu gāng cháng    
nǎi shì shuāng kōng yīng sǔn náo zhī zhuó chéng qīng    
hào chǒu xīn yán rén zhě yǒng    
shì qiǎn zhě tiān shēn chóu shēng huá sāi qióng rǎng    
gàn shí yáo zhī zhōng dǎng fēn fēn qiū shàn kùn duō shí    
zòng zhī lín duō lòu gāng gōng guī biàn 便 héng nán shù    
huò xiù jiàn zhǐ cháo míng guāng hǎo jiāng wài tái jiān shǒu    
chú què niàn 廿 nián jīng huāng gōng míng shí lái níng dài    
pèi zhī xuān miǎn wài lǎn pèi mái lún shí    
zhì jīn yuè bǐng qián zǎi cái shū guǎng 广    
qīng míng gōng jiè chuī bìng jǐn jiāng shí    
chū mén sāo shǒu kōng chí chú nán 西 wàng yuǎn cháng ān    
hán jùn chén kào shì kāi chén zhèng shì táng    
gèng jiā náng shōu shí jūn xīng liào fán    
shī lǎo mín fán yuān yǎng zhāo kuì liè    
miào móu yōu běn gēn sān nián xīng yào cān 耀 péng    
ài shì mín mìng zhī jīn guī jìn tài wēi tíng    
wàng táng jiāo yán jǐng zhōu xiàn chén    
āng zāng xiū zuò yíng zhù gōng nán fēng qín    
yán shū sòng zhōng xīng