送别俞眉仙归新安

明代 宋琬
古人为吏惜折腰,今人为吏愁吹毛。渭城小邑大如掌,百家杀尽十家逃。 俞侯年少专城居,渭人始得归田庐。郭外行春策病马,壁间退食悬枯鱼。 一朝微中考功法,拙宦违时乃承之。妻儿驴背坐复跌,担囊但有琴书压。 君家旧在黄山曲,武溪千转清如玉。拂衣长啸山水间,回首风尘真仆仆。 五柳门前菊欲黄,布帆高挂蒹葭苍。归去来兮倘相忆,陇雁飞时书数行。
rén wéi zhé yāo   jīn rén wéi chóu chuī máo wèi chéng xiǎo zhǎng   bǎi jiā shā jǐn shí jiā táo
hóu nián shào zhuān chéng   wèi rén shǐ guī tián guō wài háng chūn bìng   jiān tuì 退 shí xuán
zhāo wēi zhōng kǎo gōng   zhuō huàn wéi shí nǎi chéng zhī ér bèi zuò diē   dān náng dàn yǒu qín shū
jūn jiā jiù zài huáng shān   qiān zhuǎn qīng cháng xiào shān shuǐ jiān   huí shǒu fēng chén zhēn
liǔ mén qián huáng   fān gāo guà jiān jiā cāng guī lái tǎng xiāng   lǒng yàn fēi shí shū shù xíng