送别沅

唐代 权德舆
念尔强学殖,非贯早从师。温温禀义方,慥慥习书诗。 计偕来上国,宴喜方怡怡。经术既修明,艺文亦葳蕤。 伊予谅无取,琐质荷洪慈。偶来贰仪曹,量力何可支。 废业固相受,避嫌诚自私。徇吾刺促心,婉尔康庄姿。 古人贵直道,内讼乖坦夷。用兹处大官,无乃玷清时。 羸车出门去,怅望交涕洟。琢磨贵分阴,岁月若飙驰。 千里起足下,丰年系镃䥓。苟令志气坚,伫见缨佩随。 斑斓五綵服,前路春物熙。旧游忆江南,环堵留蓬茨。 湖水白于练,莼羹细若丝。别来十三年,梦寐时见之。 宠荣忽踰量,荏苒不自知。晨兴愧华簪,止足为灵龟。 遐路各自爱,大来行可期。青冥在目前,努力调羽仪。
niàn ěr qiáng xué zhí   fēi guàn zǎo cóng shī wēn wēn bǐng fāng   zào zào shū shī
xié lái shàng guó   yàn fāng jīng shù xiū míng   wén wēi ruí
liàng   suǒ zhì hóng ǒu lái èr cáo   liàng zhī
fèi xiāng shòu   xián chéng xùn xīn   wǎn ěr kāng zhuāng 姿
rén guì zhí dào   nèi sòng guāi tǎn yòng chù guān   nǎi diàn qīng shí
léi chē chū mén   chàng wàng jiāo zhuó guì fēn yīn   suì yuè ruò biāo chí
qiān xià   fēng nián gǒu lìng zhì jiān   zhù jiàn yīng pèi suí
bān lán cǎi   qián chūn jiù yóu jiāng nán   huán liú péng
shuǐ bái liàn   chún gēng ruò bié lái shí sān nián   mèng mèi shí jiàn zhī
chǒng róng liàng   rěn rǎn zhī chén xīng kuì huá zān   zhǐ wèi líng guī
xiá ài   lái xíng qīng míng zài qián   diào