送别崔寅亮下第

唐代 孟郊
天地唯一气,用之自偏颇。忧人成苦吟,达士为高歌。 君子识不浅,桂枝忧更多。岁晏期攀折,时归且婆娑。 素质如削玉,清词若倾河。虬龙未化时,鱼鳖同一波。 去矣当自适,故乡饶薜萝。
tiān wéi   yòng zhī piān yōu rén chéng yín   shì wèi gāo
jūn zi shí qiǎn   guì zhī yōu gèng duō suì yàn pān zhé   shí guī qiě suō
zhì xuē   qīng ruò qīng qiú lóng wèi huà shí   biē tóng
dāng shì   xiāng ráo luó