送别

唐代 皎然
闻说情人怨别情,霜天淅沥在寒城。 长宵漫漫角声发,禅子无心恨亦生。
wén shuō qíng rén yuàn bié qíng   shuāng tiān zài hán chéng
cháng xiāo màn màn jiǎo shēng   chán xīn hèn shēng