送本仲聘君分韵得良字

宋代 程公许
国家全盛时,幅员万里长。 季幣到空谷,靡才不周行。 岂其贵自珍,而病匿弗彰。 南渡今百年,蜀远夫一方。 彝典仅岁贡,几人与庭扬。 况复多沮挠,谁不甘摧藏。 戎轩起耆哲,礼罗极精详。 颖脱者家父,玉质而金相。 邂逅志念同,恻恒根本伤。 拔首推毂,有诏催严装。 吾党一吐气,彙征类破荒。 慨昔升璧水,沥血籲紫皇。 百壬眩缩颈,斯文弥耿光。 伦魁合骞飞,吏选何回翔。 孰知五色丝,未尽一皂囊。 杀气昏宇宙,洚流渺津梁。 何以却外侮,盍先正皇纲。 翕合贤德聚,更须股肱良。 寿脉庶可续,客邪不难防。 癙思耿宵寤,倾耳鸣朝阳。 名节勉自立,官职那得忙。 大难我同榜,诸老竞剡章。 渠岂州县材,籍甚项俊场。 相期上连璧,少待同飞航。 我自分敛退,为君喜激昂。 流目大江满,执手薰风凉。 岂无佩缤纷,奋起颉颃。 世味竟落寞,暇日聊相羊。 友谊古所重,心知远难忘。 岁晚有良约,岷山珠草芳。
guó jiā quán shèng shí   yuán wàn zhǎng  
dào kōng   cái zhōu xíng  
guì zhēn   ér bìng zhāng  
nán jīn bǎi nián   shǔ yuǎn fāng  
diǎn jǐn suì gòng   rén tíng yáng  
kuàng duō náo   shuí gān cuī cáng  
róng xuān zhé   luó jīng xiáng  
yǐng tuō zhě jiā   zhì ér jīn xiàng  
xiè hòu zhì niàn tóng   héng gēn běn shāng  
shǒu tuī   yǒu zhào cuī yán zhuāng  
dǎng   huì zhēng lèi huāng  
kǎi shēng shuǐ   xuè huáng  
bǎi rén xuàn suō jǐng   wén gěng guāng  
lún kuí qiān fēi   xuǎn huí xiáng  
shú zhī   wèi jǐn zào náng  
shā hūn zhòu   jiàng liú miǎo jīn liáng  
què wài   xiān zhèng huáng gāng  
xián   gèng gōng liáng  
shòu 寿 mài shù   xié nán fáng  
shǔ gěng xiāo   qīng ěr míng zhāo yáng  
míng jié miǎn   guān zhí de máng  
nàn tóng bǎng   zhū lǎo jìng yǎn zhāng  
zhōu xiàn cái   shèn xiàng jùn chǎng  
xiāng shàng lián   shǎo dài tóng fēi háng  
fēn liǎn tuì 退   wèi jūn áng  
liú jiāng mǎn   zhí shǒu xūn fēng liáng  
pèi bīn fēn   fèn jié háng  
shì wèi jìng luò   xiá liáo xiāng yáng  
yǒu suǒ zhòng   xīn zhī yuǎn nán wàng  
suì wǎn yǒu liáng yuē   mín shān zhū cǎo fāng