送八兄

宋代 张栻
弥旬积雨穗生耳,冬壑未渠收潦水。 围炉情话政尔佳,乃复归舟行万里。 三年百感卧湘城,风急鹡鴒原上情。 岂地他人意独真,每觉办语温如春。 少年锐气凌八区,晚以乐义称乡闾。 闻人有急若己如,天报两子双明珠。 小隐卜筑兰溪边,修篁乔木今参天。 是非荣辱不到处,卷书一榻清昼眠。 人言寿骨隐修眉,庆事鼎鼎供期颐。 岂惟宗族托轨范,政倚晚节增光辉。 有弟有弟复何为,杜门读书人谓痴。 入山未遂扫松原,江头独立送归时。
xún suì shēng ěr   dōng wèi shōu lǎo shuǐ  
wéi qíng huà zhèng ěr jiā   nǎi guī zhōu xíng wàn  
sān nián bǎi gǎn xiāng chéng   fēng líng yuán shàng qíng  
rén zhēn   měi jué bàn wēn chūn  
shào nián ruì líng   wǎn chēng xiāng  
wén rén yǒu ruò   tiān bào liǎng zi shuāng míng zhū  
xiǎo yǐn zhù lán biān   xiū huáng qiáo jīn cān tiān  
shì fēi róng dào chù   juǎn shū qīng zhòu mián  
rén yán shòu 寿 yǐn xiū méi   qìng shì dǐng dǐng gōng  
wéi zōng tuō guǐ fàn   zhèng wǎn jié zēng guāng huī  
yǒu yǒu wéi   mén shū rén wèi chī  
shān wèi suì sǎo sōng yuán   jiāng tóu sòng guī shí