送安善甫

宋代 耶律铸
龙庭二月送君归,底事人生足别离。幽鸟一声春寂寂,东风千里马迟迟。 烟迷故垒襟分处,月淡山城梦破时。此去萱堂休忘却,坚持忠孝是男儿。
lóng tíng èr yuè sòng jūn guī   shì rén shēng bié yōu niǎo shēng chūn   dōng fēng qiān chí chí
yān lěi jīn fēn chǔ   yuè dàn shān chéng mèng shí xuān táng xiū wàng què   jiān chí zhōng xiào shì nán ér