唐代 李山甫
地耸苍龙势抱云,天教青共众材分。孤标百尺雪中见, 长啸一声风里闻。桃李傍他真是佞,藤萝攀尔亦非群。 平生相爱应相识,谁道修篁胜此君。
sǒng cāng lóng shì bào yún   tiān jiào qīng gòng zhòng cái fēn biāo bǎi chǐ xuě zhōng jiàn  
cháng xiào shēng fēng wén táo bàng zhēn shi nìng   téng luó pān ěr fēi qún
píng shēng xiàng ài yīng xiāng shí   shuí dào xiū huáng shèng jūn