唐代 无可
枝干怪鳞皴,烟梢出涧新。屈盘高极目,苍翠远惊人。 待鹤移阴过,听风落子频。青青寒木外,自与九霄邻。
zhī gàn guài lín cūn   yān shāo chū jiàn xīn pán gāo   cāng cuì yuǎn jīng rén
dài yīn guò   tīng fēng lào pín qīng qīng hán wài   jiǔ xiāo lín