唐代 王睿
寒松耸拔倚苍岑,绿叶扶疏自结阴。丁固梦时还有意, 秦王封日岂无心。常将正节栖孤鹤,不遣高枝宿众禽。 好是特凋群木后,护霜凌雪翠逾深。
hán sōng sǒng cāng cén   绿 shū jié yīn dīng mèng shí hái yǒu  
qín wáng fēng xīn cháng jiāng zhèng jié   qiǎn gāo zhī 宿 zhòng qín
hǎo shì diāo qún hòu   shuāng líng xuě cuì shēn