泗州除夜雪中黄师是送酥酒二首

宋代 苏轼
暮雪纷纷投碎米,春流咽咽走黄沙。 旧游似梦徒能说,逐客如僧岂有家。 冷砚欲书先自冻,孤灯何事独成花。 使君半夜分酥酒,惊起妻孥一笑哗。 关右土酥黄似酒,扬州云液却如酥。 欲従元放觅拄杖,忽有曲生来坐隅。 对雪不堪令饱暖,隔船应已厌歌呼。 明朝积玉深三尺,高枕床头尚一壶。
xuě fēn fēn tóu suì   chūn liú zǒu huáng shā  
jiù yóu shì mèng néng shuō   zhú sēng yǒu jiā  
lěng yàn shū xiān dòng   dēng shì chéng huā  
shǐ 使 jūn bàn fēn jiǔ   jīng xiào huá  
guān yòu huáng shì jiǔ   yáng zhōu yún què  
cóng yuán fàng zhǔ zhàng   yǒu shēng lái zuò  
duì xuě kān lìng bǎo nuǎn   chuán yīng yàn  
míng cháo shēn sān chǐ   gāo zhěn chuáng tóu shàng