四月一日夜漏欲尽起坐达旦

宋代 陆游
春归不可留,斗柄已峥嵘;老至不可却,雪鬓森千茎。 少年所读书,废忘如隔生。 旧交死欲尽,存者万里程。 高谈无与发,欲语辄吞声。 悠悠一饱计,泯泯千载名。 逝将山丘归,不见河雒清。 挑灯坐待旦,揽笔衰涕倾。
chūn guī liú   dǒu bǐng zhēng róng   lǎo zhì què   xuě bìn sēn qiān jīng  
shào nián suǒ shū   fèi wàng shēng  
jiù jiāo jǐn   cún zhě wàn chéng  
gāo tán   zhé tūn shēng  
yōu yōu bǎo   mǐn mǐn qiān zǎi míng  
shì jiāng shān qiū guī   jiàn luò qīng  
tiǎo dēng zuò dài dàn   lǎn shuāi qīng